HCM. T. Căn nguyên là số người thật sự thông thuộc về nghệ thuật ĐCTT không còn nhiều, đờn sai, hát không đúng điệu, ít bài hát mới, rất phổ thông; Sự hiểu biết về ĐCTT trong dân không còn nhiều. Để gắn ĐCTT với việc nâng cao đời sống cộng đồng, cần đưa vào chương trình giảng dạy ĐCTT ở bậc tiểu học, trung học. Hiện nay, ĐCTT có nguy cơ không đủ mạnh để “đương đầu” với những thách thức của quá trình hội nhập văn hóa toàn cầu.
L. NHÃ. Đào tạo cho người dân kiến thức về ĐCTT để họ có thể thưởng thức và muốn học. Quốc gia cần có chính sách đầu tư kinh phí cho hoạt động ĐCTT tại các Trung tâm văn hóa, câu lạc bộ ĐCTT, nên thành lập Viện ngiên cứu ĐCTT tại TP. Các tham luận nêu lên nhiều vấn đề bức xúc: nghệ thuật ĐCTT là loại hình nghệ thuật dân gian đặc trưng của vùng Nam Bộ, ghi đậm nét dấu ấn thời tổ tông khai khẩn mở cỏi tại phương Nam.
Tham gia hội có gần 200 đại biểu là nhà khoa học, nhà nghiên cứu, nhà quản lý, các trường văn hóa nghệ thuật, các câu lạc bộ đờn ca a ma tơ (ĐCTT) các tỉnh phía Nam… hồ hết 21 tham luận và 13 quan điểm phát biều tại hội thảo đều nhấn mạnh là: cần sớm có chính sách đào tạo, đầu tư cho ĐCTT để nâng cao đời sống văn hóa cộng đồng.