Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Chuyện của dữ - chuyện của chúng ta và chuyện với Đỗ Bảo.

Hiện mình đang tập hợp cho phát triển kinh tế, phần đông mọi người đang đều phải lo cho những nhu cầu cá nhân tối thiếu như ăn uống, sinh hoạt hàng ngày, nghệ thuật vẫn đang còn là điều rốt cuộc người ta nghĩ tới

Chuyện của mặt trời - chuyện của chúng ta và chuyện với Đỗ Bảo

Anh thấy như thế nào khi nghe điều này?   - Tôi vui, tôi nghĩ đó là một nhận định chính xác, mọi người có vẻ thích các đĩa Cánh Cung (cười) Từ trước đến nay, mỗi album tôi làm cách nhau khoảng 4 năm và trong chuỗi thời gian đó, mất 1-2 năm để sáng tác, thu âm album nhưng mất thời gian còn lại để suy nghĩ, tích lũy các ý tưởng.

Tôi biết Hà chẳng cần gì thảo mai với tôi, cũng như Hà có tự tôn của cô ấy để nhận định chứ không phải chuyện Hà hát cả album mà nói thế. Theo cách anh san sẻ về nó trên trang cá nhân chủ nghĩa thì có vẻ anh khá chấp nhận?   - Đúng! Có rất nhiều lý do để tôi ưng mà trong đó có một lý do khá ích kỷ, đó là mình làm được điều mình thích và mình dám bỏ ra nhiều năm để làm điều mình thích.

Chúng tôi làm nghệ thuật, ai mà chẳng gần gũi với cái sự nản. Nghe anh nói về album 3 thấy vừa tò mò vừa hào hứng. Với tôi thế là đủ. Ngày nay bạn thấy không, mấy ai còn ngước mắt nhìn bầu trời, con người bận quá và quên đi cái ánh sáng ấy, lãng quên đi những giá trị nền tảng mang tính bất biến.

Một sản phẩm âm nhạc được phối hợp bởi Đỗ Bảo và Hà Trần… Chẳng có gì đáng đợi chờ hơn thế! Vậy nhưng… Không họp báo, không một buổi lễ ra mắt với truyền thông, sản phẩm ấy sẽ chỉ đơn giản là phát hành và xuất hiện trên các kệ đĩa.

Tôi làm âm nhạc nếu so như trồng cây lấy quả thì tôi đã bỏ ra một thời gian dài trồng một cái cây và rồi nó ra được một cái quả và lại là cái quả đúng như mình muốn. Ví dụ như khi tôi viết câu “chuyện tôi yêu là chuyện nhìn trước ngó sau của một người bước qua đường” chẳng hạn, vì tôi thấy một điều nhộn, buồn cười, rằng hàng ngày chúng ta vẫn phải đành yêu lấy cái phong độ oái oăm của chúng ta.

Xưa ông bà tôi giầu có danh tiếng ở Hà Nội nên cảm giác giầu về vật chất không phải là cái gì đó làm tôi mót lắm. … Và Chuyện với Đỗ Bảo    Nhân nói về sự thăng bằng, anh thấy bản thân mình là người như thế nào? Nhìn từ ngoài vào, tôi thấy anh có vẻ là người riêng biệt!?   - Vâng, tôi thích biệt lập. Có những bài hát Hà thu gửi tôi nghe khiến tôi bần thần hồi lâu, tôi thấy gặp lại Hà những năm nào đó, đại tình cảm, giầu nữ tính, nhưng đã đủ đầy trải nghiệm qua bất cứ ẩn ức nào mà lứa chúng tôi đều mang theo.

Sự chấp nhận của tôi tựu lại ở những điều đó thôi. Anh tin cái quả đó sẽ được mọi người đón nhận giống như cách anh mang san sẻ nó?   - Tôi có niềm tin kỳ lạ, đó là tôi biết chắc nó không tệ và không tệ thì có lẽ nào nào người ta không nhận? Tôi nghĩ theo logic, nếu nó không tệ thì người này không nhận sẽ có người khác nhận.

Nhưng trong một tháng trước đó - qua mạng xã hội Facebook, qua những trang thông báo điện tử - người ta đã nói về album này, đã nao nức và đợi chờ sản phẩm này – một sản phẩm được phối hợp bởi Đỗ Bảo và Hà Trần.

Hà Trần ở album này chung cuộc vẫn là Hà Trần mà tôi biết, nhưng với khán giả tôi tin mọi người sẽ thấy Hà Trần mới, sinh động, đa diện. Hơn nữa, được làm việc với một người hiểu tôi như Hà Trần nên tôi rất yên tâm.

Vậy làm thế nào anh đi qua sự nản đó? Vì nếu cứ ngồi nghĩ thì càng nghĩ càng thấy rối. Ngày 15/8, album thứ 3 của Đỗ Bảo được phát hành với địa điểm ra mắt trước nhất tại Sài Gòn, vài ngày sau đó sẽ có mặt tại Hà Nội.

Làm việc với Hà Trần thì không dễ nhưng người khác làm việc với tôi cũng đâu có dễ nhỉ (cười). Nó đúng như việc mình trồng một cái cây hết sức công phu, mình chăm sóc nó rồi cái cây ra quả ngon và mình mang tặng cho người khác.

- Rối và hỗn mang. Như thế có gì đó giống như một sự vô ơn, khước từ đạo lý, lửng lơ mà không biết vì sao vẫn lửng lơ. Tôi nghĩ mình hào phóng, trọng cái tình. Mà nhân anh nói về người hợp tác với anh trong sản phẩm lần này, Hà Trần, tôi luôn cảm thấy cô ấy rất cá tính, rất dữ dội, rất mạnh mẽ… vậy làm việc với một người như Hà Trần có khiến anh sức ép?   - Hà Trần là ca sĩ và cô ấy rất nổi tiếng, tất nhiên tôi cũng cảm thấy hân hạnh khi làm việc chung với một ca sĩ như Hà.

Vậy vì sao anh không tuyển lựa điều đó?   - Tôi thích viết nhạc, đó là công việc của mình thì trong cảnh ngộ nào tôi cũng gắng giữ lấy nó. Với anh như thế nè đủ?   - Tôi ngoảnh lại ngày bữa qua và không thấy thất vọng về bản thân mình, không thấy phải ân hận điều gì.

Thứ 2, cái tôi làm ra nó đóng góp được gì đó vào đời sống chung và đó cũng là điều tôi muốn làm. Làm sao album đó có thể dở được khi mà chúng tôi đã xây dựng từng chi tiết với sự hiểu biết nhau, cẩn trọng và nâng niu sản phẩm chung

Chuyện của mặt trời - chuyện của chúng ta và chuyện với Đỗ Bảo

Tôi cũng sợ bị ảnh hưởng và hòa tan giữa những cái tôi khác. Như vậy anh cũng là người khá lý trí đấy chứ?   - Tôi không chắc. Khi anh chọn người kết hợp với mình trong âm nhạc thì anh dựa vào những điều gì? Lý trí nhiều hơn hay tình cảm nhiều hơn hay sự tương quan nào khác?   - Tôi cho rằng là cả hai, đủ đầy cả lý trí và tình cảm thì tốt nhất, tôi thích sự cân bằng, có cân bằng mới sống được, nghĩ và làm gì được.

Có khi nào xảy ra dị đồng giữa hai người?   - Có chứ.

Tôi sáng tác nhạc hay Hà Trần ca hát, làm âm nhạc chúng tôi phải nhạy cảm hơn người khác chút ít, chúng tôi muốn đàn hát về những điều đó, chẳng phải nhằm cứu thế giới, mà chỉ giống như chuyện trò với khán giả những gì chúng tôi suy nghĩ bằng sự quý trọng và tự trọng.

Họ đua nhau mua cái xe, cái iphone để làm dáng, đua nhau nói chữ này chữ kia cho hợp mốt hay đua nhau khoe khoang trong khi bản chất chẳng tạo ra của cái vật chất gì đáng kể cho đời chung, thiếu vắng sự sáng tạo thực chất, chỉ toàn những sản phẩm tái chế, gạt gẫm nhau.

Còn riêng trong tôi, tôi không thấy mình cực đoan một điểm nào. Khán giả có lẽ sẽ có chút bỡ ngỡ như họ đi vào một thị thành lạ, một vùng đất vui vui buồn buồn và là lạ nhưng an toàn.

Hà Trần trong nghĩ suy của tôi phải là người đã chọn âm nhạc để xua đi sờ soạng những thứ vớ vẩn trên đời, vượt cao hơn những ẩn ức mà đời chúng tôi từng có hay mỗi nỗi buồn riêng đã qua, để hát như là một phương thức cứu lấy mình, đôi lúc Hà cũng hồn nhiên như con trẻ và tôi thích Hà trong những lúc như thế.

Mọi người gọi Hà là diva, tôi thì tôi không chú ý khái niệm đó. Với lĩnh vực của chúng tôi hiện thời, làm được như thế này là một sự chũm. Bạn bè cũng vậy, tôi không dễ chọn bạn để chơi nhưng đã chơi với ai thì tôi giáp dù thời vận cuộc đời mỗi người dần dà có đổi thay thế nào.

Tôi không làm những gì mình không kiểm soát được. Môi trường âm nhạc của mình khá khác biệt so với thế giới, hỏi thật, có lúc nào nó khiến anh cảm thấy nản không?   - Nản chứ. Chuyện của ác vàng – Chuyện của chúng ta.

Tại sao lại là Chuyện của quạ – Chuyện của chúng ta?   - Chúng ta có cần mặt trời không? thái dương cần gì ở chúng ta? Tôi thì không dám vững chắc gì về những câu chuyện đó nhưng tôi chỉ thấy một điều là con người hiện sống với ảo mộng quá nhiều đến mức thành tối dạ.

Ai thấy thế nào thì san sớt với chúng tôi như thế. Có khi chỉ là những ý niệm nào đó đột nhiên hiện ra trong đầu, có khi là những điều thuộc về những câu chuyện cũ, của những năm tháng trước đó…  (Ảnh: Son Okmen)   Tôi có một người bạn, anh ta nói Đỗ Bảo lâu lâu mới cho ra một sản phẩm nhưng khi sản phẩm đó phát hành thì sẽ rất hay ho.

Đây là câu chuyện dài, tôi gửi gắm nhiều tâm tình loại này vào Chuyện của ác – Chuyện của chúng ta nhưng ở một tầng lớp rất sâu, nghe kỹ mới thấy. Sự sáng tạo sinh sản của mình có vẻ rõ nhất ở người nông dân, mà thu về rất ít so với chi tiêu ra thế giới. Giờ tôi 35 tuổi, thời gian còn nhiều lắm, làm sao mà có thể thật sự bằng lòng cho được.

Nhân Ái. Anh có phải người cực đoan không?   - đáp cho mọi người thì tôi nói Có cho dễ dàng. Phần tôi, tôi nghĩ đây là một album nhạc thúc, giầu cảm xúc, vừa xa vừa ảo vừa rất gần rất thật. Trong sâu xa như tôi đã nói, tôi thấy cô ấy dịu dàng, cả nghĩ, nhiệt tình với bạn bè thân.

Tôi phải chịu Hà rất nhiều việc (cười)   Đã từng hợp tác với nhau trong kí vãng với Nhật thực, xúc cảm khi làm việc lại như thế nào?   - Phải mất một thời kì đấy, kiểu như lâu ngày trở về một cái không gian công việc chung nào đó, phải làm quen lại những lề thói hay nhịp độ, phải lắng tai cả những điều người đồng sự của mình không nói, đại loại thế.

Cái sự bất cân đối đó là vì con người mộng ảo. Nếu tính toán thì thời gian đó tôi có thể làm việc khác, làm những công việc dễ sống hơn. Tôi thấy rất thích vì đấy là điều tôi muốn làm. Cuộc trò chuyện với Đỗ Bảo với phóng viên của VTV News bởi vậy cũng chỉ đơn giản là gặp gỡ, là cà phê và chuyện trò – giống như bất kỳ cuộc chuyện trò nào khác mà ở đó, người ta sẽ hỏi nhau về những cái mới, nói với nhau những câu chuyện về công việc, về cuộc sống và về những điều lặt vặt khác

Chuyện của mặt trời - chuyện của chúng ta và chuyện với Đỗ Bảo

Lâm thời tôi giải đáp như thế. Hà Trần thì ai còn lạ gì, cô ấy cá tính như thế nào mọi người cũng biết rồi. Tôi tin nghệ sĩ cần sự biệt lập, thậm chí là cô độc vì chỉ khi đó người ta mới nói được cái tôi của mình rõ ràng nhất mà không bị ảnh hưởng hay hòa tan bởi những cái tôi khác.

Có thể chỉ là tôi có những mục tiêu công việc rồi từ giục giã bên trong mà tôi luôn gắng đeo đuổi nên mọi người thấy tôi lý trí. Tôi chỉ chọn lọc một cách sống để duy trì vừa được làm nghề vừa có cuộc sống gia đình, cuộc sống ý thức ổn định và thấy thế là đủ.

Con người cũng vậy, những giao đãi hàng ngày hay các giá trị sống cứ lửng lơ như những cái cây không có rễ, mà cái cây lơ lửng thì sao gọi là cái cây được. Nói đơn giản và nhẹ nhàng như cách nói của Đỗ Bảo: “Đĩa sẽ được phát hành bởi Phương Nam và bán trong các nhà sách của Phương Nam, các cửa hàng băng đĩa trong hệ thống của họ”.

Thỉnh thoảng tôi tự nhủ, ok mình đã đi một đoạn đường dài và mình có thể nghỉ ngơi tí đỉnh, chẳng có gì hẹn vững chắc ở phía trước cả nhưng mình sẽ xem xét lại hành trang mình mang theo, cái gì cần thì mang cái gì không cần thì vứt bỏ bớt, rồi mình sẽ lại đi một đoạn đường nữa. Có thể là tôi phải cho bản thân một điều kiện làm việc như vậy, tôi biết tài sản tôi thu lại được sẽ không nhiều vật chất trong lúc này, tôi thu về nhiều tài sản ý thức và chúng với tôi quý báu hơn rất nhiều, nó ở cấp số nhân so với tài sản vật chất.

Hà Trần sống ở Mỹ, giỏi thế và nhiều show thế, hiện nay hỏi cô ấy có nản không, tôi đoán cô ấy cũng đáp là có, tính làm một album nhạc thôi mà cô ấy còn nâng lên đặt xuống chán chê, nhiều người cảm thấy mất niềm tin vào nghề nghiệp. Tôi không có đích muốn tất tật mọi người có thể hiểu, nó đơn giản là những nghĩ suy tôi vẫn đau đáu bao bấy lâu.

Cảm ơn anh về cuộc chuyện trò và những chia sẻ!   ĐL. Tôi chẳng thể bỏ được thuốc lá, chứng thức đêm hay như tôi chẳng thể tập cho mình nếp đạp xe thể dục. Đối với tôi, cô ấy là người mà các nhà sản xuất muốn tìm cách cộng tác và cũng là một nghệ sĩ thỉnh thoảng sắc sảo quá mức cần thiết.

Anh có ưng ý với những gì mình đã làm? Như anh nói, album 3 này nó đánh dấu một cột mốc, cho một thời đoạn trong đời sống của anh…   - Đối với tôi con đường âm nhạc không phải 5 hay 10 năm, nó là cả cuộc đời nên tôi không vội tổng kết điều gì cả, chỉ là mỗi khúc quanh ta đến và phải chọn lấy một ngã rẽ mà đi tiếp.

Nhưng để tác động hay hòa tan một người như anh đâu có dễ?   - Tôi rất ngại nói nhiều về điều này. Vậy điều khán giả sẽ nhận được khi ăn quả ngon đó là gì? Nó có khác với 2 quả ngon anh đã chia sẻ trước đây?   - Hà bảo với tôi rằng album này tốt hơn cả những album tác giả trước đây của tôi, nói thật là tôi tin cô ấy.

Tôi thích trải nghiệm cuộc sống khi mình trung thành với công việc của mình, đi sâu vào một địa hạt sáng tạo nào cũng có những niềm vui sướng. Việt Nam nghèo, đi chậm hơn thế giới hàng trăm năm, lĩnh vực nào cũng có những trằn trọc riêng. Cô ấy có những vấn đề của cô ấy, và cô ấy hát về chúng qua những lời ca tôi viết, theo cách hiểu và cảm nhận của riêng mình, đó là một cái tôi rõ ràng của Hà.

Mà theo cảm quan của tôi, cái gì không có rễ, điểm vịn, thì không phát triển được, do vậy, mình phải xác định đâu là cái rễ, đâu là nơi mình xuất hành để hướng lên trời xanh, mang giấc mộng trời xanh nào chứ, để mình là mình sáng rõ, tinh tế đã, thì mới gỡ rối được cái gì xung quanh.

Nhiều lúc tôi thấy mọi chuyện đời cứ lửng lơ, lơ lửng cả chiều ngang lẫn chiều dọc, giống như những cái cây không có rễ, không biết cắm vào đâu mong lớn lên bên cái dòng sông cũng lửng lơ giữa thinh không mong trôi chảy. Chúng tôi tôn trọng nhau thì làm việc được.

Hiện nay sang đường mà không ngó trước nhìn sau thì xe cán ta chết ngay đúng không? Trong mọi chuyện khác cũng thế, đó là cái tư thế con người chẳng ra làm sao cả, nó trái thiên nhiên và cần được hát lên để chúng ta cùng cười, cùng nghĩ xem chuyện của chúng ta tiếp theo phải là chuyện gì.

Tôi nhìn vào ngày mai và vẫn thấy các đích đời sống rõ ràng để đi đến, còn ngày bữa nay tôi thấy mình vẫn có thể mỉm cười được.

Thỉnh thoảng tôi dựng lên những bức tường ngăn với cuộc sống và mọi người do tôi chỉ muốn đón nhận những gì tự nhiên sẽ đến và ở lại với mình. Tôi cũng không chuyên chú vào việc thu lợi, tôi cảm giác thoải mái nên tôi ưng. Nếu người ta không nhận cũng không sao nhưng lý nào người ta lại không nhận? Nhiều người hỏi tôi về niềm tin, tôi luôn phải giải thích về nó đến giờ tôi cũng ngại nói, tới đây tôi sẽ không giảng giải nữa, tôi có tin hay không thì nếu bạn hay ai đó quan tâm thì đều có thể thấy.

Tôi không muốn mình bị thương tổn khi mà mình dễ dãi.